Rồng Nhí
12-20-2007, 02:02 PM
Sở Hoài Vương là ông vua đa t́nh nhưng rất ngu dốt về việc trị nước.
Vua có một ái phi là Trịnh Tụ, đẹp nhưng hiểm độc và tham lam.
Sở Hoài Vương tiến cung một nữ nhân nhan sắc chim sa cá lặn. Nữ nhân
ấy nết na đằm thắm ai cũng yêu mến. Trịnh Tụ thường lui tới viếng thăm
nàng, biếu tặng nàng ngọc ngà châu báu, may cho nàng vô số xiêm y lộng
lẫy.
Một hôm Trịnh Tụ nói với mỹ nhân:
- Đại vương rất ghét người thở hơi vào ḿnh.
Mỹ nhân điếng ḷng hỏi:
- Thế th́ phải làm sao? Xin chị giúp em với!
Trịnh Tụ nói:
- Muốn vậy th́ khi gần vua em hăy khéo léo che mũi lại.
Mỹ nhân nghe theo kế ấy.
Một thời gian sau vua ghé cung thăm Trịnh Tụ. Trịnh Tụ liệu chừng nhà
vua tin ḿnh, liền nói:
- Ngọc thể bệ hạ có mùi hương cao quư như thế này mà "tân nhân" của
bệ hạ nói rằng bệ hạ hôi như chuột xạ, thế có đáng hận không?
Sở Hoài Vương nhớ ra, nàng mỹ nhân nói chuyện với ḿnh, thường lấy
tay che mũi. Sở Hoài Vương tức giận hét vang như sư tử!
Nhà vua liền truyền lệnh cho nội thị lôi mỹ nhân ra xẻo mũi, lóc thịt hành
h́nh cho đến chết.
Lời Bàn:
Nói về ghen th́ thiên h́nh vạn trạng cách ghen. Có người ghen bằng
cách cho người phục kích để đánh đập, đâm chém, cho người tạt nước độc,
nước bẩn vào mặt. Cái ghen của Trịnh Tụ mới thật có "nội công thâm hậu".
Trước nhất Trịnh Tụ lấy ḷng mỹ nhân, cố làm cho mỹ nhân tin ḿnh, rồi bày
kế độc để "hóa giải".
Độc kế của Trịnh Tụ trơn tru, có lư như thế, ai mà không lầm! Chỉ đáng
trách Sở Hoài Vương, ông vua nổi tiếng là hôn ám của thời chiến quốc. Sao
vua không kêu mỹ nhân ra tra hỏi? Sao không tự ḿnh nghe có mùi hương
hay mùi hôi? Sao không chịu hiểu Trịnh Tụ là thứ phi trong cung vua Sở lại đi
tư thông với sứ Tần, triều đ́nh lại không ai biết?
Ngày xưa, nhiều mỹ nhân rất sợ bị tiến cung. Gửi thân vào nơi đó có
khác nào cánh hoa trôi giạt trên ḍng nước.
ST
Vua có một ái phi là Trịnh Tụ, đẹp nhưng hiểm độc và tham lam.
Sở Hoài Vương tiến cung một nữ nhân nhan sắc chim sa cá lặn. Nữ nhân
ấy nết na đằm thắm ai cũng yêu mến. Trịnh Tụ thường lui tới viếng thăm
nàng, biếu tặng nàng ngọc ngà châu báu, may cho nàng vô số xiêm y lộng
lẫy.
Một hôm Trịnh Tụ nói với mỹ nhân:
- Đại vương rất ghét người thở hơi vào ḿnh.
Mỹ nhân điếng ḷng hỏi:
- Thế th́ phải làm sao? Xin chị giúp em với!
Trịnh Tụ nói:
- Muốn vậy th́ khi gần vua em hăy khéo léo che mũi lại.
Mỹ nhân nghe theo kế ấy.
Một thời gian sau vua ghé cung thăm Trịnh Tụ. Trịnh Tụ liệu chừng nhà
vua tin ḿnh, liền nói:
- Ngọc thể bệ hạ có mùi hương cao quư như thế này mà "tân nhân" của
bệ hạ nói rằng bệ hạ hôi như chuột xạ, thế có đáng hận không?
Sở Hoài Vương nhớ ra, nàng mỹ nhân nói chuyện với ḿnh, thường lấy
tay che mũi. Sở Hoài Vương tức giận hét vang như sư tử!
Nhà vua liền truyền lệnh cho nội thị lôi mỹ nhân ra xẻo mũi, lóc thịt hành
h́nh cho đến chết.
Lời Bàn:
Nói về ghen th́ thiên h́nh vạn trạng cách ghen. Có người ghen bằng
cách cho người phục kích để đánh đập, đâm chém, cho người tạt nước độc,
nước bẩn vào mặt. Cái ghen của Trịnh Tụ mới thật có "nội công thâm hậu".
Trước nhất Trịnh Tụ lấy ḷng mỹ nhân, cố làm cho mỹ nhân tin ḿnh, rồi bày
kế độc để "hóa giải".
Độc kế của Trịnh Tụ trơn tru, có lư như thế, ai mà không lầm! Chỉ đáng
trách Sở Hoài Vương, ông vua nổi tiếng là hôn ám của thời chiến quốc. Sao
vua không kêu mỹ nhân ra tra hỏi? Sao không tự ḿnh nghe có mùi hương
hay mùi hôi? Sao không chịu hiểu Trịnh Tụ là thứ phi trong cung vua Sở lại đi
tư thông với sứ Tần, triều đ́nh lại không ai biết?
Ngày xưa, nhiều mỹ nhân rất sợ bị tiến cung. Gửi thân vào nơi đó có
khác nào cánh hoa trôi giạt trên ḍng nước.
ST