ThiThi
12-26-2007, 01:26 PM
Một chiều thu người bỏ em đi
Ngớ ngẩn hồn thơ, trách ...được gì ?
Có phải người quên không từ tạ ?
Quẳng mối kim bằng, thuở hàn vi ?
Từ người xa, loang vỡ tình thơ
Xao xuyến lòng em, mãi ngóng chờ
Thu tàn, đông chở thêm sầu nhớ
Xuân úa theo hè lắm bơ vơ
Thu này em bổng được nguồn vui
Người đã trao thư, thoáng ngậm ngùi
Hẹn cùng tao ngộ ...vơi niềm nhớ
Nối áng thơ tình ...bỏ ly bôi
Người rời chốn cũ, nhớ riêng em
Gặp gỡ nhau đây, lệ hoen rèm
Nhớ người, nhớ cả trời thơ tím
Ngơ ngẫn bao lần áng thơ em
TìnhThơ
Từ thuở người đi nắng thôi vàng
Mấy lượt Đông tàn Xuân chẳng sang
Lá hoa ủ rũ mang màu nhớ
Loang tím hồn thương mộng lỡ làng.
Ngã bóng vành khuya ánh nguyệt sầu
Cố nhân nay đã dạt về đâu
Bến vắng đò neo tình cô lẽ
Bao lần Thu mãng, chẳng tìm nhau.
HoaSim
9-25-06
Ngớ ngẩn hồn thơ, trách ...được gì ?
Có phải người quên không từ tạ ?
Quẳng mối kim bằng, thuở hàn vi ?
Từ người xa, loang vỡ tình thơ
Xao xuyến lòng em, mãi ngóng chờ
Thu tàn, đông chở thêm sầu nhớ
Xuân úa theo hè lắm bơ vơ
Thu này em bổng được nguồn vui
Người đã trao thư, thoáng ngậm ngùi
Hẹn cùng tao ngộ ...vơi niềm nhớ
Nối áng thơ tình ...bỏ ly bôi
Người rời chốn cũ, nhớ riêng em
Gặp gỡ nhau đây, lệ hoen rèm
Nhớ người, nhớ cả trời thơ tím
Ngơ ngẫn bao lần áng thơ em
TìnhThơ
Từ thuở người đi nắng thôi vàng
Mấy lượt Đông tàn Xuân chẳng sang
Lá hoa ủ rũ mang màu nhớ
Loang tím hồn thương mộng lỡ làng.
Ngã bóng vành khuya ánh nguyệt sầu
Cố nhân nay đã dạt về đâu
Bến vắng đò neo tình cô lẽ
Bao lần Thu mãng, chẳng tìm nhau.
HoaSim
9-25-06