PDA

View Full Version : Một Thoáng Quê Tôi



ThiThi
12-26-2007, 09:39 PM
Từ dạo xa quê vẫn nhớ về
Một ḍng sông nhỏ chở đê mê
Xuồng ghe tấp nập, đ̣ đưa đón
Châu Đốc, người ơi măi vọng về

Quê tôi nho nhỏ rất dễ thương
Lá me rơi ngập khắp nẻo đường
Nón lá che nghiêng chừng e ấp
Vạt áo trắng vờn những vấn vương

Tôi nhớ ḍng sông vẫn hiền ḥa
Uốn ḿnh khêu gợi vẻ phù sa
Một nhánh chông chênh cùng sông Hậu
Vẫn măi kiêu sa, nét đậm đà

Ai đă từng nghe đến núi Sam
Sừng sửng bao năm phủ sương lam
Có pháo đài cao treo đỉnh chót
Ai đến một lần nhớ khói lam

Mỗi năm Châu Đốc có một lần
Mỡ ṿng tay rộng đón thiền nhân
Xa xôi vạn dặm về thăm viếng
Hội Vía Chùa Bà ...tạ hồng ân

Tây An cổ tự vẫn bao năm
Lặng lẻ trông chờ lữ khách thăm
Khói hương vây tỏa thiền tâm kính
Khách viếng đâu rồi, có nhớ chăng ?

Tôi kể người nghe Lăng Ông Thoại
Gịng dơi hoàng thân Thoại Ngọc Hầu
Bia xây rêu phủ cùng năm tháng
Tưởng nhớ hoàng gia chốn địa đàng

Tôi nhớ ngày xưa tuổi ngọc ngà
Leo trèo bay nhảy chẳng biết ta
Me cao, xoài, mận, cùng vú sửa
Cái thuở mười ba, áo vắt tà

Thấm thoát nửa đời viễn khách xa
Quê hương lưu luyến ánh chiều tà
Vọng măi t́nh xưa mờ hư ảo
Châu Đốc bao giờ ta sẽ qua ?

T́nhThơ