Mi Na
12-28-2007, 12:34 PM
Người đàn ông đứng trước cửa nhà lẩm bẩm: - Cậu Tân cùng pḥng nói vợ ḿnh gọi điện nhắn cô ấy vừa đăng kư thi diễn kịch cấp phường, bảo chiều nay về đến nhà là "vào vai" luôn, ḿnh phải đóng vai một ông chồng hách dịch, phải quát vợ như là ông chủ với người hầu vậy. Lâu nay cô ấy lườm một cái là đă như cầy sấy rồi, bây giờ...
Đột nhiên cửa mở toang, cô vợ xuất hiện trước cửa:
- Hừm, sao anh c̣n đứng đó? Hôm nay có đi uống bia không đấy hả?
Chồng, tay run run miệng lẩm bẩm: “Diễn kịch mà nói giống ngày thường vậy ta?”, nghĩ rồi lấy b́nh tĩnh quát:
- Bia bọt cái ǵ? Tôi uống một vài cốc với anh em không được hay sao? Mà cô đă nấu cơm chưa đấy?
- Hả? Hôm nay anh dám nói với tôi bằng cái giọng ấy à?
- Th́ sao? Tôi là chồng hay cô là chồng?
- Lạ nhỉ? Hôm nay... anh có bị... làm sao không đấy?
- Im ngay! Cô là vợ mà không biết dịu dàng là ǵ hết! Tôi chịu bấy nhiêu là đủ rồi! Thử hỏi tôi có phải là người chồng lười biếng không?
- Th́... không!
- Tôi có giúp cô giặt giũ, lau nhà, dọn dẹp không?
- Th́... có!
- Vậy mà cô vẫn luôn đàn áp tôi, cô cấm đoán tôi đến mức anh em bạn bè không dám đến nhà. Cô là hung thần trong gia đ́nh. Cô nghĩ trong nhà đàn bà là chúa hay hai vợ chồng b́nh đẳng th́ hạnh phúc hơn? Hả?... (Lau mồ hôi, lẩm bẩm) Sao ḿnh diễn “bốc” quá vậy, diễn xong không khéo nhừ xương... Nhưng sẵn đà “chơi” luôn, đàng nào cũng “chết” rồi!
- Th́... em cũng có hơi lắm lời nhưng...
- Không nhưng nhị ǵ cả. Không phải là lắm lời mà là nói như đài vậy, đúng không?
- Đu...úng!
- Từ nay cô phải thay đổi ngay, nếu không tôi trả cô về ngoại th́ đừng có trách!
- Anh định li dị em à? - Cô vợ rơm rơm nước mắt - Em hứa sẽ...
Có tiếng chuông điện thoại.
- Cô nhớ đă hứa rồi đấy nhé, bây giờ th́ đi nấu cơm ngay. Cô vợ lật đật đi vào vào bếp. Anh chồng nhấc điện thoại: “A lô! (Hạ giọng) Tân hả?... Tớ diễn đạt lắm, cô ấy cũng diễn khá lắm, c̣n tự giác đi nấu cơm nữa chứ... Diễn thế này th́ tớ diễn cả đời được... Sao? Không phải diễn à?... Trời ơi, cậu đùa ác vậy?... Tớ đang nói nhỏ đây... Cậu bảo sao?... Ừ, đúng là cô ấy thay đổi thật... Cứ đà này phát huy hả?... Không cần “làm chủ” đâu, chỉ cần lấy lại quyền b́nh đẳng là sướng lắm! Nhưng dù sao cũng cảm ơn cậu đă giúp tớ có can đảm. Tối nay ra quán xem Pháp đá nhé! Anh chồng gác máy, cầm giẻ lau nhà miệng lẩm bẩm:
- Hà, hà... Miễn là cô đừng bắt nạt tui nữa là vui rồi, chứ tui cũng đâu có gan bỏ vợ?
Bên ngoài có tiếng hát từ loa công cộng: “Cuộc đời vẫn đẹp sao, t́nh yêu vẫn đẹp sao...”!
st
Đột nhiên cửa mở toang, cô vợ xuất hiện trước cửa:
- Hừm, sao anh c̣n đứng đó? Hôm nay có đi uống bia không đấy hả?
Chồng, tay run run miệng lẩm bẩm: “Diễn kịch mà nói giống ngày thường vậy ta?”, nghĩ rồi lấy b́nh tĩnh quát:
- Bia bọt cái ǵ? Tôi uống một vài cốc với anh em không được hay sao? Mà cô đă nấu cơm chưa đấy?
- Hả? Hôm nay anh dám nói với tôi bằng cái giọng ấy à?
- Th́ sao? Tôi là chồng hay cô là chồng?
- Lạ nhỉ? Hôm nay... anh có bị... làm sao không đấy?
- Im ngay! Cô là vợ mà không biết dịu dàng là ǵ hết! Tôi chịu bấy nhiêu là đủ rồi! Thử hỏi tôi có phải là người chồng lười biếng không?
- Th́... không!
- Tôi có giúp cô giặt giũ, lau nhà, dọn dẹp không?
- Th́... có!
- Vậy mà cô vẫn luôn đàn áp tôi, cô cấm đoán tôi đến mức anh em bạn bè không dám đến nhà. Cô là hung thần trong gia đ́nh. Cô nghĩ trong nhà đàn bà là chúa hay hai vợ chồng b́nh đẳng th́ hạnh phúc hơn? Hả?... (Lau mồ hôi, lẩm bẩm) Sao ḿnh diễn “bốc” quá vậy, diễn xong không khéo nhừ xương... Nhưng sẵn đà “chơi” luôn, đàng nào cũng “chết” rồi!
- Th́... em cũng có hơi lắm lời nhưng...
- Không nhưng nhị ǵ cả. Không phải là lắm lời mà là nói như đài vậy, đúng không?
- Đu...úng!
- Từ nay cô phải thay đổi ngay, nếu không tôi trả cô về ngoại th́ đừng có trách!
- Anh định li dị em à? - Cô vợ rơm rơm nước mắt - Em hứa sẽ...
Có tiếng chuông điện thoại.
- Cô nhớ đă hứa rồi đấy nhé, bây giờ th́ đi nấu cơm ngay. Cô vợ lật đật đi vào vào bếp. Anh chồng nhấc điện thoại: “A lô! (Hạ giọng) Tân hả?... Tớ diễn đạt lắm, cô ấy cũng diễn khá lắm, c̣n tự giác đi nấu cơm nữa chứ... Diễn thế này th́ tớ diễn cả đời được... Sao? Không phải diễn à?... Trời ơi, cậu đùa ác vậy?... Tớ đang nói nhỏ đây... Cậu bảo sao?... Ừ, đúng là cô ấy thay đổi thật... Cứ đà này phát huy hả?... Không cần “làm chủ” đâu, chỉ cần lấy lại quyền b́nh đẳng là sướng lắm! Nhưng dù sao cũng cảm ơn cậu đă giúp tớ có can đảm. Tối nay ra quán xem Pháp đá nhé! Anh chồng gác máy, cầm giẻ lau nhà miệng lẩm bẩm:
- Hà, hà... Miễn là cô đừng bắt nạt tui nữa là vui rồi, chứ tui cũng đâu có gan bỏ vợ?
Bên ngoài có tiếng hát từ loa công cộng: “Cuộc đời vẫn đẹp sao, t́nh yêu vẫn đẹp sao...”!
st