tkv
12-28-2007, 12:42 PM
Nhân chi sơ tính bản thiện.
Tính tương cận tập tương viễn.
Cẩu bất giáo, tính năi thiên.
Giáo chi đạo, quư dĩ chuyên.
Tính Mạnh Mẫu trạch lân xứ.
Tử bất học, đoạn cơ trữ.
Đậu Yên Sơn, hữu nghĩa phương.
Giáo ngũ tử, danh cụ dương.
Dưỡng bất giáo, phụ chi quá.
Giáo bất nghiêm, sư chi đọa.
Dịch nghĩa:
Phàm con người lúc ban đầu, cái tính vốn thiện. Thiện tính vốn không khác xa nhau mấy, chỉ v́ chịu ảnh hưởng hoàn ảnh môi trường xung quanh mới có sự khác nhau. Nếu như không thi hành giáo dục, thiên tính sẽ biến chuyển. Về nguyên tắc giáo dục, đầu tiên quí ở sự chuyên cần. Mẹ Mạnh Tử chọn nhà gần trường học để Mạnh Tử tập lễ độc thư. Mạnh Tử không biết nỗ lực cầu học, bà mẹ bèn chặt găy khung cửi và thôi dệt để cảnh tỉnh Mạnh Tử. Hay như ông Đậu Vũ Quân thời Ngũ đại có thể biết phép tắc lễ nghĩa, dạy bảo năm đứa con đều trở thành nhân kiệt tiếng tăm lừng lẫy vào thời đó. Nuôi con mà không dậy dỗ, đó là lỗi của người cha. Thầy dạy mà chẳng nghiêm chỉnh, ấy là lỗi nơi thầy.
Chú thích:
Tích Mạnh Mẫu: Mạnh Tử mất cha từ nhỏ, nhà gần phường mổ, Mạnh Tử học việc mua bán giết mổ. Bà mẹ nói đất này không thể để con ở, bèn dời đi. Ở gần phường mai táng, Mạnh Tử học việc chôn cất khóc lóc. Bà mẹ nói đất này cũng không thể để con ở, lại lần nữa dời nhà đến gần trường học. Mạnh Tử học lễ nghĩa, sớm tối không ngừng. Bà mẹ nói đấy này có thể giáo dục con, bà định cư ở đó.
Tử bất học: Mạnh Tử học ở nhà thầy, một ngày kia chân học mới trở về nhằm lúc bà mẹ đang dệt cửi, bà mẹ liền cầm dao chặt đứt khung cửi. Mạnh Tử hoảng sợ qú mà hỏi duyên cớ. Bà mẹ nói: "Con đọc sách giống như mẹ dệt vải. Mẹ chắp từng sợi thành từng tấc, từng tấc thành từng thước, ngày ngày không ngừng mới có thể thành tấm vải dài dùng được. Đạo học cũng phải ngày ngày không ngừng mới có thể thành tài. Nhưng con lười biếng bỏ học có khác ǵ tấm vải dệt chưa xong mà tự chặt khung cửi đi". Mạnh Tử tỉnh ngộ, từ đó trở nên siêng học.
Tính tương cận tập tương viễn.
Cẩu bất giáo, tính năi thiên.
Giáo chi đạo, quư dĩ chuyên.
Tính Mạnh Mẫu trạch lân xứ.
Tử bất học, đoạn cơ trữ.
Đậu Yên Sơn, hữu nghĩa phương.
Giáo ngũ tử, danh cụ dương.
Dưỡng bất giáo, phụ chi quá.
Giáo bất nghiêm, sư chi đọa.
Dịch nghĩa:
Phàm con người lúc ban đầu, cái tính vốn thiện. Thiện tính vốn không khác xa nhau mấy, chỉ v́ chịu ảnh hưởng hoàn ảnh môi trường xung quanh mới có sự khác nhau. Nếu như không thi hành giáo dục, thiên tính sẽ biến chuyển. Về nguyên tắc giáo dục, đầu tiên quí ở sự chuyên cần. Mẹ Mạnh Tử chọn nhà gần trường học để Mạnh Tử tập lễ độc thư. Mạnh Tử không biết nỗ lực cầu học, bà mẹ bèn chặt găy khung cửi và thôi dệt để cảnh tỉnh Mạnh Tử. Hay như ông Đậu Vũ Quân thời Ngũ đại có thể biết phép tắc lễ nghĩa, dạy bảo năm đứa con đều trở thành nhân kiệt tiếng tăm lừng lẫy vào thời đó. Nuôi con mà không dậy dỗ, đó là lỗi của người cha. Thầy dạy mà chẳng nghiêm chỉnh, ấy là lỗi nơi thầy.
Chú thích:
Tích Mạnh Mẫu: Mạnh Tử mất cha từ nhỏ, nhà gần phường mổ, Mạnh Tử học việc mua bán giết mổ. Bà mẹ nói đất này không thể để con ở, bèn dời đi. Ở gần phường mai táng, Mạnh Tử học việc chôn cất khóc lóc. Bà mẹ nói đất này cũng không thể để con ở, lại lần nữa dời nhà đến gần trường học. Mạnh Tử học lễ nghĩa, sớm tối không ngừng. Bà mẹ nói đấy này có thể giáo dục con, bà định cư ở đó.
Tử bất học: Mạnh Tử học ở nhà thầy, một ngày kia chân học mới trở về nhằm lúc bà mẹ đang dệt cửi, bà mẹ liền cầm dao chặt đứt khung cửi. Mạnh Tử hoảng sợ qú mà hỏi duyên cớ. Bà mẹ nói: "Con đọc sách giống như mẹ dệt vải. Mẹ chắp từng sợi thành từng tấc, từng tấc thành từng thước, ngày ngày không ngừng mới có thể thành tấm vải dài dùng được. Đạo học cũng phải ngày ngày không ngừng mới có thể thành tài. Nhưng con lười biếng bỏ học có khác ǵ tấm vải dệt chưa xong mà tự chặt khung cửi đi". Mạnh Tử tỉnh ngộ, từ đó trở nên siêng học.