nguyet cam
04-13-2008, 07:21 PM
Ḷng đă quyết, lạy thầy con xuống núi,
Đành nửa chừng con bỏ lỡ đường tu.
Uổng công thầy nuôi dạy bấy nhiêu thu,
Đứa xích tử không cha không mẹ.
Con nuối tiếc những ngày c̣n nhỏ bé,
Sống bên thầy không thắc mắc vẩn vơ.
Tâm hồn nhiên trong trắng, tuổi ngây thơ,
Đă rộng mở để thầy gieo mầm Đạo.
Ôi! Ma chướng hẳn là do nghiệp báo,
Đă gây nên điều gặp gỡ hôm xưa,
Quên làm sao, buổi hái thuốc về trưa,
Bên sườn núi, thầy và con đă thấy!
Con đă thấy Con người hay Vật ấy?
Thầy bảo là Quái Vật, cấm ngăn con
Không cho nh́n. Bắt quay lại sơn môn.
Chân con bước nặng như ch́m xuống đất.
Rồi từ đấy, bóng h́nh con Quái Vật
In vào con như mực đậm chữ trong kinh
Và xui con nhớ đến tuổi của ḿnh,
Trên vách đá, thầy ghi mười tám nét.
Rồi từ đấy, v́ sao không dám biết,
Thấy ḷng buồn hiu hắt , thấy cô đơn ,
Thân như vùi ở giữa chốn thâm sơn,
Ngồi bên lửa, bên thầy mà vẫn lạnh.
Rồi từ đấy, mắt con thường lẩn tránh,
Đôi mắt thầy thương hại đoái nh́n con.
Và một hôm trộm phép xuống sườn non,
Con mê mải bước đi t́m Quái Vật.
Con đă gặp, Thầy ơi, con đă gặp.
Trời ơi Trời! Không biết quỷ hay ma?
Mà đôi môi tươi thắm tựa bông hoa,
Và ánh mắt trong êm như ḍng suối.
Làn da trắng, Thầy ơi, con có tội.
Mới thoạt nh́n đă mát cả tâm can.
Mái tóc xanh như suối đổ trên ngàn,
Tỏa xuống phủ đôi vai tṛn như nặn.
Con Quái Vật với nụ cười tươi tắn,
Đă làm con quên hết cả mọi điều,
Quên cả Thầy, Kinh,Sách học bao nhiêu,
Quên hết cả, duy chỉ c̣n một thứ.
Con Quái Vật, thướt tha và quyến rũ,
Đứng nơi kia làm sáng cả khu rừng,
Ánh b́nh minh tỏa xuống chiếu tưng bừng.
Trong khoảnh khắc, bản tính người trỗi dậy,
Bao cố gắng, bao chôn vùi che đậy.
Bức thành xây tưởng vững, có ngờ đâu
Chỉ một nh́n, bốn mắt thoáng gặp nhau,
Là sụp đổ hết công phu và kết quả.
Nơi tịnh độ, cơi niết bàn xa quá,
Gần con hơn, nguồn tội đáng yêu kia.
Dù là người, là quỷ quái hay chi chi,
Con cũng quyết buộc đời con vào đó.
Dây oan nghiệt có lẽ rằng phải có,
Trói con vào thêm một kiếp đi hoang.
Thôi, từ nay cách biệt đôi đàng,
Kính năm lạy. Xin Thầy! Con xuống núi.
LỜI THẦY,
Này đệ tử! Bỏ đường quang đâm vào bụi.
Cũng là do nghiệp báo đă gây nên.
Nghiệp có rồi, nay lại gặp thêm duyên,
Thời quả hiện, làm sao ai gỡ nổi.
Nhưng con ạ! Do tâm gây nên tội,
Cũng nhờ tâm mà rũ sạch bụi trần,
Rồi khi nào ra khỏi chốn mê tâm,
Con lên núi, Thầy vẫn luôn trông đợi.
Mối trần lụy chỉ do ḿnh tự cởi ,
Khi đă từng chứng nghiệm chính bản thân.
Thầy xưa kia v́ không rơ giả chân,
Cho nên cũng có lần xuống núi.
Thơ Băo Nhất.
ST
Đành nửa chừng con bỏ lỡ đường tu.
Uổng công thầy nuôi dạy bấy nhiêu thu,
Đứa xích tử không cha không mẹ.
Con nuối tiếc những ngày c̣n nhỏ bé,
Sống bên thầy không thắc mắc vẩn vơ.
Tâm hồn nhiên trong trắng, tuổi ngây thơ,
Đă rộng mở để thầy gieo mầm Đạo.
Ôi! Ma chướng hẳn là do nghiệp báo,
Đă gây nên điều gặp gỡ hôm xưa,
Quên làm sao, buổi hái thuốc về trưa,
Bên sườn núi, thầy và con đă thấy!
Con đă thấy Con người hay Vật ấy?
Thầy bảo là Quái Vật, cấm ngăn con
Không cho nh́n. Bắt quay lại sơn môn.
Chân con bước nặng như ch́m xuống đất.
Rồi từ đấy, bóng h́nh con Quái Vật
In vào con như mực đậm chữ trong kinh
Và xui con nhớ đến tuổi của ḿnh,
Trên vách đá, thầy ghi mười tám nét.
Rồi từ đấy, v́ sao không dám biết,
Thấy ḷng buồn hiu hắt , thấy cô đơn ,
Thân như vùi ở giữa chốn thâm sơn,
Ngồi bên lửa, bên thầy mà vẫn lạnh.
Rồi từ đấy, mắt con thường lẩn tránh,
Đôi mắt thầy thương hại đoái nh́n con.
Và một hôm trộm phép xuống sườn non,
Con mê mải bước đi t́m Quái Vật.
Con đă gặp, Thầy ơi, con đă gặp.
Trời ơi Trời! Không biết quỷ hay ma?
Mà đôi môi tươi thắm tựa bông hoa,
Và ánh mắt trong êm như ḍng suối.
Làn da trắng, Thầy ơi, con có tội.
Mới thoạt nh́n đă mát cả tâm can.
Mái tóc xanh như suối đổ trên ngàn,
Tỏa xuống phủ đôi vai tṛn như nặn.
Con Quái Vật với nụ cười tươi tắn,
Đă làm con quên hết cả mọi điều,
Quên cả Thầy, Kinh,Sách học bao nhiêu,
Quên hết cả, duy chỉ c̣n một thứ.
Con Quái Vật, thướt tha và quyến rũ,
Đứng nơi kia làm sáng cả khu rừng,
Ánh b́nh minh tỏa xuống chiếu tưng bừng.
Trong khoảnh khắc, bản tính người trỗi dậy,
Bao cố gắng, bao chôn vùi che đậy.
Bức thành xây tưởng vững, có ngờ đâu
Chỉ một nh́n, bốn mắt thoáng gặp nhau,
Là sụp đổ hết công phu và kết quả.
Nơi tịnh độ, cơi niết bàn xa quá,
Gần con hơn, nguồn tội đáng yêu kia.
Dù là người, là quỷ quái hay chi chi,
Con cũng quyết buộc đời con vào đó.
Dây oan nghiệt có lẽ rằng phải có,
Trói con vào thêm một kiếp đi hoang.
Thôi, từ nay cách biệt đôi đàng,
Kính năm lạy. Xin Thầy! Con xuống núi.
LỜI THẦY,
Này đệ tử! Bỏ đường quang đâm vào bụi.
Cũng là do nghiệp báo đă gây nên.
Nghiệp có rồi, nay lại gặp thêm duyên,
Thời quả hiện, làm sao ai gỡ nổi.
Nhưng con ạ! Do tâm gây nên tội,
Cũng nhờ tâm mà rũ sạch bụi trần,
Rồi khi nào ra khỏi chốn mê tâm,
Con lên núi, Thầy vẫn luôn trông đợi.
Mối trần lụy chỉ do ḿnh tự cởi ,
Khi đă từng chứng nghiệm chính bản thân.
Thầy xưa kia v́ không rơ giả chân,
Cho nên cũng có lần xuống núi.
Thơ Băo Nhất.
ST