PDA

View Full Version : Một Lát Phố Cắt Ngang....



lalala
04-17-2008, 12:17 PM
T́m được một nửa của ḿnh chỉ là may rủi. Thật không anh?

Hồng áp tay vào mặt kính khung cửa sổ tầng hai của quán cà phê nhỏ nh́n ra một đoạn đường tấp nập người xe vào giờ tan tầm. Cái quán quen thuộc tối nay bật một bản nhạc xưa cũ gợi cho cô nhớ đến anh. Lần cuối cùng hai người hẹn nhau ra đây, anh đă ngồi ở chiếc ghế nửa đối diện nửa bên cạnh ấy, lặng im đốt thuốc, lặng im nh́n cô áp những ngón tay ḿnh lên kính như một thói quen không thể bỏ. Thói quen ấy đă làm anh và cô căi nhau không biết bao nhiêu lần, và vào những lúc anh cần cô nói nhất như bây giờ, cô biết nó lại càng làm anh khó chịu hơn. Nhiều giờ liền trôi qua như thế, anh ngừng thả khói và cố kéo cái nh́n của Hồng về phía ḿnh bằng một câu hỏi hơi thừa:

- Em không buồn với quyết định của anh chứ?

Hồng khẽ cười không nh́n anh, mắt vẫn lơ đăng với ḍng người xe qua lại, đáp lại câu hỏi của anh bằng một câu hỏi khác mà cô đang tự đặt ra cho chính ḿnh:

- Không biết rồi ai sẽ là người đem may mắn đến cho anh và em?

Cô cảm nhận đằng sau ḿnh giọng nói trầm ấm xa xôi của anh, xa hơn cả khoảng cách của anh và cô lúc ấy, vượt cả ra ngoài ô cửa kính, lạc lơng đâu đó trong ḍng khói bụi ồn ào ngoài kia:

- Có thể rồi chúng ta sẽ t́m được nửa kia của ḿnh, có thể không, chỉ là may rủi thôi em.

Hồng lại cười, cái cười lần này có pha chút cay cay không cố ư:

- Là ai đi nữa cũng không phải là anh hay em. Hai đứa ḿnh không thể đem lại cho nhau cái may mắn ấy, đúng không anh...

Hai năm đă trôi qua kể từ lần gặp nhau ấy. Nhưng có lẽ thói quen th́ không thể nào từ bỏ được. Hồng vẫn đến cái quán dó mỗi tháng đôi lần, chẳng v́ muốn uống cà phê hay để ôn lại kỷ niệm cũ, đơn giản là v́ cô nhớ cái cảm giác được ngồi trong một góc quán yên tĩnh, áp tay lên mặt kính và ngắm nh́n cả một góc thế giới tấp nập bên ngoài. Cô tự lấy làm vui thích với ư nghĩ tất cả những khói bụi ồn ào ngoài kia chẳng thể nào chạm được tới ḿnh. Hồng có thể ngồi đó, không quá xa với thực tại, mà vẫn rất gần với những suy nghĩ mông lung của riêng cô. Có những lần, như hôm này đây, thoảng trong mùi cà phê nóng và tiếng nhạc êm đềm, cô nhận ra một mùi hương mà cô đă không c̣n có từ lâu, thêm vài kỷ niệm buồn xa lắc. Nhưng kỷ niệm rồi cũng như mùi hương, chỉ nhẹ đến, nhẹ đi, không thể xua đi cái cảm giác dễ chịu mà cô có được khi ngồi ở cái góc cao này. Chắc nó cũng giống như ly sữa-cà-phê mà cô vẫn uống, cái đen đắng của cà phê chẳng c̣n là ǵ khi hoà lẫn vào với rất nhiều ngọt ngào của sữa tươi và đường.

Hồng áp tay sát vào cửa kính hơn nữa, cảm nhận không khí bên ngoài dường như đang lạnh dần. Bầu trời phía sau dăy nhà cao tầng bên kia đường nhoằng lên vài tia sáng xanh rất quái, dấu hiệu của một cơn mưa sắp ập xuống. Mà không, trời đă và đang đổ mưa rồi. Những cơn mưa Sài G̣n muôn đời vẫn thế, ào xuống rất nhanh. Khung cảnh trước mặt Hồng đột nhiên thay đổi hỗn loạn...



ST....