PDA

View Full Version : Thơ Tặng Mẹ



ANH-HAI
05-05-2008, 02:20 PM
Con ngồi đây nhìn mưa ngoài song cửa
Chợt chạnh lòng nhớ một thuở ở quê
Mưa miền Trung giăng kín cả lối về
Thương mẹ ướt mà lòng nghe tê tái
Đời gió sương Người một thân mê mải
Sớm chợ phiên chiều bươn chải ruộng đồng
Chưa một lần được thấy Mẹ ở không
Cứ tất tả chân trần vai gồng gánh
Hỏi đêm nay mùa mưa về chớm lạnh
Áo len đà Mẹ có khoát vào không?
Mẹ vẫn còn nấu xôi nếp thơm nồng?
Ướp lá dứa và khói lên nghi ngút
Con nhớ cả quê ta mùa lũ lụt
Nước tràn về trắng xoá cánh đồng xanh

Mẹ mang tơi rào lại mấy luống hành
Sợ mưa lớn tan tành...công của Mẹ
Đầu nón lá đôi bàn chân nức nẻ
Mấy mẹ con tất tả chạy ngược xuôi
Nước lên nhanh mẹ chua xót ngậm ngùi
Lo cho nội thân già không chịu được
Nhìn mắt Mẹ ưu phiền theo con nước
Con hiểu rồi-từ đó vết chân chim
Trong tim Mẹ luôn chất chứa nỗi niềm
Nên từ đó-vết nhăn trên trán mẹ
Xin thượng đế ban cho người sức khoẻ
Để đời này còn đó mãi Mẹ tôi.

Tháng mười này mưa bão ghé miền Trung
Thương đất mẹ cứ hãi hùng đón lũ
Giữa đêm đông trẻ đang ngon giấc ngủ
Chợt giật mình khi nước đã vào sân
Cả xóm thôn bỗng hốt hoảng rần rần
Đèn đốt sáng người gọi nhau ơi ới

Đất miền trung ơi gánh cùng bão lụt
Thiên tai nào có nương nhẹ năm nao
Cứ ào ào nước dâng trào tất cả
Lũ qua đi còn lại đỏ phù sa
Nhà cửa tan hoang vườn cây xơ xác
Tài sản gia đình lần nữa trắng tay
Tiếng trẻ kêu mọi người hoảng hốt
Thật đau lòng không biết phải sao đây
Một chút tình sẻ chia cùng em gái
Mong miền trung vượt qua hoạn nạn này
Ước làm sao miền trung ta hết lụt
Mỗi người dân có cuộc sống ấm no
Không còn cảnh đêm đốt đèn chạy lụt
Các em thơ yên giấc ngủ mỗi đêm
Cha me già không phải dầm lội nước
Mắt không buồn vì bất lực thiên tai

Thương mẹ ướt mà lòng nghe tê tái
Đời gió sương Người một thân mê mải
Sớm chợ phiên chiều bươn chải ruộng đồng
Chưa một lần được thấy Mẹ ở không

ST